• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.ME SANG VIETWRITER.VIP TỪ NGÀY 1/4

Full Hot Tiên Đế Trùng Sinh - Diệp Thành (51 Viewers)

  • Chap-475




Chương 475: Giết anh chỉ cần một giây!​




"Đại nhân, tuy tu vi của Chu Chính Hào chẳng ra sao nhưng thuộc hạ của ông ta là Ân U Liên lại là một cường giả Kim Đan đỉnh phong đích thực. Lại thêm cả việc tuy ông ta là người nhưng lại đầu quân cho Nam Ly Vương, thế nên được phong làm thành chủ thành Nam Ngọc. Nể mặt Nam Ly Vương nên các vị anh tài kiệt xuất mới cho ông ta chút thể diện".



Ông Chu nhỏ giọng nói.



Diệp Thành ngẩng đầu nhìn lướt qua, quả nhiên thấy đám người Tiết Mộng Ngưng và Ngân Linh Tử độc chiếm một phương, khí thế ngút trời. Họ được bao phủ trong ánh bạc, ánh đen, ánh xanh rực rỡ, thu hút ánh mắt của hàng vạn người. Các lão tổ của các gia tộc lớn, trưởng lão của các tông phái và thành chủ thành Nam Ngọc đều ngồi một bên.



Phía dưới là đệ tử các phái và lớp người thuộc thế hệ sau. Ví dụ như Nho Phong Môn gần thành Nam Ngọc nhất chỉ cử đệ tử tới. Diệp Thành cũng nhìn thấy đám người Tô Như Sương, Thu Linh Nhi, Chu Vân.



Còn Diệp Thành thì ngồi ở cuối cùng. Anh hoàn toàn không nhận được thiệp mời, chỉ trà trộn vào đây dưới danh ngĩa của ông Chu. Tuy Chu Đan Đường rất lớn nhưng so với các thế gia và môn phái thì còn kém xa.



"Chu thành chủ, đã làm phiền rồi". Thanh Mi Tiên tử nâng cốc, môi đỏ như lửa cháy, ánh mắt sóng sánh tựa làn nước thu.



"Không dám không dám, Tiên tử khách sáo quá". Chu Chính Hào vội vàng đứng dậy uống cạn chén, ánh mắt lại nhìn khắp người Thanh Mi Tiên tử, sắp chảy nước miếng đến nơi.



"Hừ".



Tiết Mộng Ngưng liếc xéo Thanh Mi Tiên tử, rất ngứa mắt trước cử chỉ phong lưu của cô ta. Thanh Mi Tiên tử cười duyên dáng, không hề quan tâm mà còn thì thầm nói chuyện với vương tôn Nam Hiền ở bên cạnh.



Mà dưới đài, đám tiểu bối nhao nhao bàn tán.



"Ngân Linh Tử, Tiết Mộng Ngưng, Thanh Mi Tiên tử, Nam Hiền, Đấu Chiến Hoàng, Lâm Quảng Lăng... Họ đều là những thiên tài tuyệt đỉnh của quần đảo Nam Ngọc chúng ta, bình thường rất khó nhìn thấy. Hôm nay nếu không nhờ Chu thành chủ thì e là đến cả tư cách gặp họ chúng ta còn không có".



Trong số đám người được Diệp Thành cứu trước đó có một cậu chủ nhà họ Triệu, người đó cảm thán.



"Tôi rất thích Ngân Linh Tử, anh ấy thần uy tuyệt thế, tuy thua Tiết Mộng Ngưng nhưng cũng chỉ là do kiếm Độc Hỏa Công Tâm mà thôi".



Thu Linh Nhi bĩu môi, nhìn xung quanh xem có cách nào có thể tiếp cận được thần tượng không.



"Tôi ngưỡng mộ Thanh Mi Tiên tử hơn. Đường đường là con cái dòng chính của gia tộc danh giá, tuy ngang vai vế với những nhân vật lớn trong vương thành nhưng không hề kiêu căng chút nào, đây mới là kiểu mẫu lý tưởng của thế hệ tu sĩ chúng ta".



Chu Vân nói với giọng điệu háo sắc. Thực ra anh ta đâu có phải thấy người ta khiêm tốn không kiêu ngạo, rõ ràng là ham mê sắc đẹp của người ta.



Chỉ có Tô Như Sương là ngồi sững ra đó, không biết đang nghĩ gì. Lúc này, một người đàn ông nho nhã mặc áo bào dài bên cạnh bưng chén rượu cười hỏi:



"Tô sư muội đang nghĩ gì vậy?"



Người đàn ông nho nhã này chính là Lãnh Ngọc Long. Vì Bắc Võ tiên viện không phải tông môn, chỉ cần có đủ tư cách và nộp linh thạch là có thể vào, cũng không hạn chế đệ tử bái vào tông môn khác.



Thế nên Lãnh Ngọc Long bái vào Nho Phong Môn, có được chân truyền của Nho Phong Môn, xếp thứ hai trong thế hệ bây giờ, tu vi Tu Thể đỉnh phong, chỉ còn kém ngưng đan có nửa bước.



Tô Như Sương được tông chủ Nho Phong Môn nhận làm đệ tử, cũng được coi là một thành viên của Nho Phong Môn nên mới gọi hắn ta là sư huynh.



"À, Lãnh sư huynh, muội cảm thấy, có thể có một số người cho dù thiên phú tuyệt đỉnh nhưng lại không hề nổi tiếng, cực ít người biết đến". Tô Như Sương hoàn hồn lại, chần chừ nói.



"Người mà chị Tô nói chẳng lẽ là vị tiền bối đó?". Thu Linh Nhi ngồi bên cạnh liền vỗ tay, hưng phấn nói.



"Tiền bối nào cơ?", Lãnh Ngọc Long kinh ngạc.



"Trước đây không lâu, muội gặp phải nguy hiểm ở dãy núi vùng phụ cận Nam Ly, may mà được một vị tiền bối cứu giúp. Vị tiền bối đó còn rất trẻ mà đã ngưng đan. Nếu người đó ở đây thì e là đã lên trên đó ngồi ngang hàng với những người như Nam Hiền điện hạ và Ngân Linh Tử rồi".



Tô Như Sương lặng lẽ nói.



Thấy biểu cảm của cô ta, Lãnh Ngọc Long hơi ghen ghét, không khỏi lắc đầu cười: "Tô sư muội có điều không biết, cường giả Ngưng Đan có thể thay đổi khuôn mặt. Ai mà biết người đó có trẻ thật hay không, không chừng đã là một lão già mấy trăm tuổi cũng nên, mà cũng có thể là tiên nhân thời Đường nghìn năm trước tỉnh lại đấy".



"Huống hồ anh ta là con người, sao có tư cách sánh vai với những thiên tài tuyệt đỉnh của quần đảo Nam Ngọc chúng ta? Cho dù anh ta thực sự có thiên phú tuyệt đỉnh, nhưng trăm năm sau những người như Nam Hiền điện hạ đã trở thành chân quân, mà anh ta vẫn còn đang ở cảnh giới Ngưng Đan cực khổ tu luyện. Đây là sự hạn chế về huyết mạch, Hán tộc là chủng tộc thấp kém, đừng nói là so sánh với các tộc lớn, ngay cả những dân thường còn không bằng nữa là. Nếu muốn, Nho Phong Môn chúng ta mà ra tay thì có thể san bằng hết".



Lãnh Ngọc Long vừa dứt lời, mọi người đều im lặng, Chu Vân cũng phụ họa: "Đúng vậy, Lãnh Ngọc Long nói rất có lý".



Tô Như Sương biết hắn ta nói đúng, lại càng cảm thấy tiếc cho Diệp Thành. Thiên phú tuyệt vời như vậy rõ ràng có thể xưng bá thế hệ tu sĩ trẻ tuổi, sánh vai với các thiên tài trên đài kia, thế mà chỉ có thể phí hoài vô ích, quả thật khiến người ta thấy nuối tiếc.



Cô ta thầm cảm thán trong lòng. Lúc đang định quên đi thì khóe mắt cô ta đột nhiên liếc thấy một người, cánh tay cầm chén rượu cứng đờ giữa không trung.



"Sao thế?", cậu chủ nhà họ Triệu hỏi, thấy khó hiểu.



"Hình như tôi...nhìn thấy một người quen...". Tô Như Sương nói, hơi do dự.



Mọi người nhìn theo ánh mắt của cô ta thì thấy nơi cuối đại điện có một người đang ông mặc đồ đen ngồi đó. Anh có tóc đen mắt đen, khuôn mặt chỉ có thể nói là dễ nhìn, đó không phải chính là Diệp Thành từng cứu họ sao?



Đồng thời, Lôi Hoằng Nghị chảy mồ hôi lạnh sau lưng cũng nhìn thấy Diệp Thành, sắc mặt liền thay đổi, thứ đồ cầm trong tay liền rơi xuống đất, lộ ra vẻ mặt độc ác.



"Cậu làm cái gì thế, dám vứt đồ của tôi à?"



Thi Lăng Tuyết vốn đang định nổi đóa, nhưng khi vừa nhìn thấy Diệp Thành là liền cảm thấy tức giận.



"Là anh ta!"



"Ba giây?"



Thi Lăng Tuyết giận quá hóa cười: "Quá nhiều rồi đấy, giết anh chỉ cần dùng một giây thôi!"



Nhưng cô ta đang định ra tay thì thấy một cô bé xinh đẹp tuyệt trần nhảy tung tăng đến trước mặt Diệp Thành, gọi rất thân mật:



"Diệp tiền bối!"



- ------------------
 

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Ngạo Thế: Tiên Đế Trở Về
Tiên võ đế vương
  • 5.00 star(s)
  • Lục Giới
Chương 1841-1845
Tiên Quốc Đại Đế
Vô Thượng Tiên Đế
  • 4.00 star(s)
  • Long bất bại

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom