• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.ME SANG VIETWRITER.VIP TỪ NGÀY 1/4

Full Hot Truyện Kết hôn chớp nhoáng tổng tài ly hôn đi (32 Viewers)

- Ông em già rồi nên hay nói lẩm cẩm lắm, hai người đừng để bụng nhé.
Vừa đi qua góc hành lang thì Cố Tâm Nguyệt đã nói ngay.
- Không sao đâu, anh hiểu mà, anh đâu có để bụng. Em với Nhược Mai lâu rồi không gặp nhau,
hai người cứ nói chuyện chút đi, anh đi toilet đã.
Lâm Đông Lục mỉm cười hòa nhã, tựa như hoàn toàn không quan tâm đến chuyện ban nãy.
Sau khi Lâm Đông Lục đi rồi, Cố Tâm Nguyệt kéo Bạch Nhược Mai sang một bên rồi nói nhỏ:
- Nhược Mai, xin lỗi chị, em cũng không ngờ là ông em lại đi nhắc đến con đĩ kia, chắc anh
Đông Lục không nghĩ ngợi gì đâu nhỉ?
Bạch Nhược Mai tức đến nổ phổi nhưng không thể bùng nổ ở đây được, chung quy cô ta không
thể phát rồ với Cố lão gia được đúng không? Cố Tâm Nguyệt cũng vô tội, cô ta lại càng không
thể nổi điên lên với Cố Tâm Nguyệt được.
Thế là cô ta đành phải nuốt nghẹn vào lòng. Sắc mặt cô ta không tốt lắm, chỉ có thể miễn
cưỡng duy trì chút thể diện mà thôi:
- Không đâu, anh ấy đã quên Nhạc Yên Nhi rồi, trước kia anh ấy đã gặp Nhạc Yên Nhi mấy lần
mà có xảy ra chuyện gì đâu. Anh ấy bây giờ rất yêu chị, sẽ không có vấn đề gì.
Câu nói này cực kì quả quyết, không chỉ là nói cho Cố Tâm Nguyệt nghe, mà còn là trấn an
chính bản thân mình.
Lâm Đông Lục yêu cô, cũng chỉ có thể yêu cô.
Cố Tâm Nguyệt thở phào nhẹ nhõm rồi cầm lấy tay Bạch Nhược Mai:
- Nhược Mai, chị với anh Đông Lục mau kết hôn đi. Hai người đính hôn gần một năm, bây giờ
kết hôn cũng được rồi, sau khi lấy nhau thì mau chóng có con, thế là có thể trói chặt anh ấy
luôn.
- Chị sẽ làm.
Bạch Nhược Mai gật đầu, thế nhưng vẫn còn bất an.
Cô ta có dự cảm không lành.
Từ lúc Lâm Đông Lục bỗng nhiên đau đầu trước kì nghỉ phép đến khi anh đột ngột ngất xỉu khi
quay về, tuy anh vẫn không nhớ ra được gì, nhưng trong lòng cô ta lại rất hoang mang.
- Em đừng tiễn nữa, về với ông đi, chị đi tìm Đông Lục rồi sẽ về luôn.
Bạch Nhược Mai nói với Cố Tâm Nguyệt.
Thực ra Bạch Nhược Mai sợ Cố Tâm Nguyệt sẽ gặp Lâm Đông Lục rồi nói ra điều gì không nên
nói.
Tối nay cô ta đã chịu kích thích đủ rồi.
Cố Tâm Nguyệt đáp lời rồi đi về thư phòng.
Bạch Nhược Mai đợi một lúc nữa thì Lâm Đông Lục đi từ chỗ rẽ ra, hai người đi khỏi nhà lớn Cố
gia.
Cả hai vừa lên xe, chưa kịp nổ máy thì điện thoại của ldt đã reo vang.
Lâm Đông Lục nghe điện thoại xong, mới nói được mấy câu thì sắc mặt đã sầm xuống:
- Được, tôi biết rồi, tôi sẽ về công ty xử lý ngay.
Nói xong, Lâm Đông Lục gác máy rồi quay đầu nhìn Bạch Nhược Mai với vẻ có lỗi:
- Nhược Mai, xin lỗi, anh không đưa em về được rồi. Hank vừa gọi cho anh, bảo là công ty gặp
vấn đề nghiêm trọng với một đơn hàng lớn, anh phải về công ty xử lý ngay mới được.
Bạch Nhược Mai nghe thấy thế thì ôm ngay lấy eo Lâm Đông Lục, rúc vào lòng anh rồi nói với
giọng điệu rất tủi thân:
- Muộn thế này rồi mà anh còn phải làm việc sao? Anh ở bệnh viện mấy hôm liền, lâu lắm
không ở bên em rồi đấy.
- Anh cũng không có cách nào, anh không yên tâm mà giao việc lớn như thế cho người khác
được. Đêm nay có khi anh còn phải tăng ca, không biết là còn bận đến khi nào, em nghỉ ngơi
sớm đi nhé, đêm không cần chờ anh đâu.
Bạch Nhược Mai mím môi nói:
- Biết là công việc của anh quan trọng rồi. Nhưng mà anh phải đền cho em cơ.
Lâm Đông Lục yêu chiều xoa nhẹ mái tóc của Bạch Nhược Mai:
  • Được rồi, em nói đi, em muốn đền gì nào? Túi hay là giày?
  • Em muốn tối mai, tối ngày kia, tối ngày kìa, anh đều phải ở bên em hết!
  • Ừ.
Lâm Đông Lục đồng ý ngay.
Lâm Đông Lục lái xe đến ngã tư dễ bắt xe rồi thả Bạch Nhược Mai xuống, chờ cô lên taxi rồi mới
chuyển tay lái đi về một hướng khác.
Nhưng anh không đi về hướng công ty.
Sau khi rẽ mấy lần, Lâm Đông Lục vòng một vòng lớn rồi lại về gần nhà lớn Cố gia. Anh chọn
một vị trí có tầm nhìn vô cùng tốt, có thể thấy những chiếc xe đi tới một cách rõ ràng.
Lâm Đông Lục tắt máy và cả đèn xe, chiếc Rolls-Royce màu đen ẩn nấp trong bóng tối như một
bóng ma giữa màn đêm.
Lâm Đông Lục lấy điện thoại ra gọi đi.
- Alo? Đông Lục à? Sao thế?
Giọng nói của Hank vang lên trong chiếc xe yên tĩnh có vẻ rõ ràng hơn hẳn.
- Có phải trước kia năm nào tôi cũng giúp Nhạc Yên Nhi tặng quà cho Cố lão gia không?
Một câu ngắn ngủi, lạnh lùng đến đáng sợ.
Khuôn mặt người đàn ông phản chiếu trong gương chiếu hậu không còn nét cười ấm áp dịu
dàng, trong con người lóe lên ánh sáng lạnh lùng, vẻ mặt như thể sắp ăn thịt người đến nơi.
Hank bị câu hỏi này của anh làm đổ mồ hôi lạnh đẫm lưng, mãi một hồi lâu không lấy lại được
tinh thần.
Hank còn chưa nghĩ ra mình phải trả lời như thế nào, thì quả bom thứ hai đã nổ tung ngay bên
tai anh ta.
  • Khi tôi nằm viện, có phải Nhạc Yên Nhi đã từng đến không?
  • Sao anh biết được?
Hank giật mình, bối rối thốt ra.
Vừa nói xong thì Hank đã giật mình ý thức được rằng mình đã làm một chuyện ngu xuẩn.
Nói thế chẳng phải là gián tiếp thừa nhận Nhạc Yên Nhi có đến bệnh viện hay sao?
- Đông Lục, anh nghe tôi nói…
Hank còn định giải thích thêm vài câu cứu vãn muộn màng, thế nhưng đầu kia di động đã vang
lên âm báo bận.
Hank luống cuống gọi lại thì Lâm Đông Lục đã tắt máy rồi.
Lâm Đông Lục cúp máy, dứt khoát ấn tắt rồi để điện thoại sang một bên.
Trong xe chỉ còn lại tiếng thở dốc dồn dập.
Lâm Đông Lục hít sâu một hơi rồi tìm thuốc lá và bật lửa, châm lên.
Đốm lửa đỏ lấp lóe trong bóng tối càng toát ra hơi thở nguy hiểm.
Khói trắng lượn lờ bay lên, khi ánh lửa lập lòe chớp tắt, có thể nhìn thấy ánh mắt trên khuôn
mặt kia hung ác tới đáng sợ.
Thì ra là thế, hóa ra là thế!
Trách không được khi anh hôn mê vẫn luôn cảm giác được sự tồn tại của Nhạc Yên Nhi, thậm
chí mùi hương của cô còn quẩn quanh nơi đầu mũi.
Thì ra không phải là mơ!
Thì ra không phải là cô ấy quấn riết lấy anh như âm hồn không tan, mà là chính anh, chính trong
sâu thẳm lòng anh vãn luôn khát khao cô có thể ở bên mình.
Từ sau khi gặp Nhạc Yên Nhi thì anh thường xuyên đau đầu, lần sau còn nặng hơn lần trước.
Cho dù đi đảo Bali nghỉ phép với Bạch Nhược Mai cũng không khá hơn.
Chẳng qua mỗi lần phát bệnh, anh đều trốn trong nhà vệ sinh, không để cho Bạch Nhược Mai
biết mà thôi.
Trực giác mách bảo anh… lời Nhạc Yên Nhi nói là sự thật.
Thế nhưng tất cả mọi người đều nói với anh rằng Nhạc Yên Nhi đang nói dối, và ngay cả trong
trí nhớ của anh cũng không hề có Nhạc Yên Nhi.
Song hôm nay nghe những lời của Cố lão gia và câu thừa nhận của Hank, thì cuối cùng anh đã
hoàn toàn tin tưởng.
Ban nãy anh căn bản không đi toilet, mà là đứng trong góc rẽ nghe lén câu chuyện của Cố Tâm
Nguyệt và Bạch Nhược Mai.
Chỉ vài câu nói ngắn ngủi, đã làm đảo điên hết thảy những gì anh từng biết.
Thì ra tất cả mọi người đều đang lừa anh! Chỉ có một mình Nhạc Yên Nhi liều mạng muốn cho
anh biết chân tướng, thì lại bị anh đẩy ra hết lần này đến lần khác.
Anh thực sự quen biết Nhạc Yên Nhi, cảm giác vô cùng quen thuộc. Thậm chí nói không chừng
năm năm mà cô nói cũng là sự thật!
 
  • Chương 110

- Lại một câu nói nhảm.

Giọng Dạ Đình Sâm vẫn vậy.

Phù hợp với câu vừa nãy, hắn không thích nghe nói nhảm.

- Nói nhảm à? Em còn tưởng đây là ý nguyện trong lòng anh.

Gã đàn ông lại uống một ngụm rượu vang, thờ ơ đáp.

- Tôi không có thời gian đối đáp với cậu.

Cảm thấy Dạ Đình Sâm đã sắp hết kiên nhẫn, người kia cười nói:

- Anh cả, anh đừng hiểu lầm, anh biết đấy, em không hề cảm thấy hứng thú với quyền thế, vị trí người thừa kế nhà họ Dạ em cũng không tha thiết gì, quan trọng nhất là em không muốn đối đầu với anh.

Cho nên em mới nghĩ tới một cách hoàn hảo để anh có thể thông qua khảo nghiệm của gia tộc, thành công có được quyền thừa kế.

Những lời này cũng không làm Dạ Đình Sâm lộ ra cảm xúc gì, chỉ là bình tĩnh nghe tiếp.

Hắn hiểu rõ người em trai này, những lời tiếp sau đây của nó tuyệt đối sẽ không tốt đẹp gì.

Quả nhiên, người kia lên tiếng có vẻ ai oán:

- Gia tộc cho anh thời hạn ba tháng, còn em cho anh một tháng, nếu như trong một tháng này chị dâu có bầu thì mọi thứ đều dễ nói chuyện, nhưng trong một tháng mà anh và chị dâu mới vẫn không có em bé thì chỉ đành để em đến giúp đỡ cho anh thôi.

Chị dâu mới trông khá đấy, mặc dù hơi nhạt nhẽo nhưng mà em không chê đâu.

Đến lúc đó cứ để em hoàn thành nhiệm vụ giúp anh, trộm long tráo phượng, con có, quyền thừa kế cũng được bảo vệ.

Anh cả, anh thấy ý kiến này của em có phải là vẹn cả đôi đường không?

- Cậu dám động vào cô ấy, tôi lấy mạng cậu.

Cuối cùng, Dạ Đình Sâm cũng mở miệng, lời ra khỏi đôi môi mỏng còn lạnh hơn băng.

Giọng nói hoàn toàn vô cảm, trong áp lực nặng nề là hơi thở của tử vong, cùng với khí thế bễ nghễ thiên hạ, tất cả truyền qua ống nghe, người đàn ông kia nghe thấy vậy thì giật mình, trong mắt không còn ý cười nữa.

Y cau mày.

Y hoàn toàn không nghi ngờ lời nói của Dạ Đình Sâm, trong những năm vừa qua, từ gia tộc cho tới sản nghiệp, họ đã âm thầm giao thủ rất nhiều lần, càng hiểu rõ về Dạ Đình Sâm, y càng thấy hắn đáng sợ.

Lòng dạ độc ác, ra tay quyết đoán, Dạ Đình Sâm khinh thường việc uy hiếp người khác bởi vì từ trước tới nay hắn là người nói được làm được.

Còn y, ngay từ đầu đã thua Dạ Đình Sâm về khí thế.

Nghĩ tới những thứ này, cũng thầm hận mình không thể tranh giành, y tức đến độ đấm vào màn hình tinh thể lỏng trước mặt, cứ như y có thể đấm vào mặt Dạ Đình Sâm bằng cách này để làm dịu đi những phiền muộn trong lòng.

Tay tiếp xúc với màn hình cứng rắn, nhận lại là một cơn đau khiến tâm trạng y càng thêm tồi tệ, gần như là cố ý, y khiêu khích:
  • Không thử một lần thì làm sao biết được?
  • Có những thứ tôi khuyên cậu không nên thử, bởi vì
cậu không trả giá nổi.

Đôi mắt phượng nheo lại tạo thành một độ cong sâu thẳm, con ngươi màu mực chuyển động, tràn đầy mùi nguy hiểm.

Vừa nghĩ tới việc người kia có ý định với Nhạc Yên Nhi, Dạ Đình Sâm cảm thấy một cơn cuồng nộ trong ngực, bàn tay siết chặt, khớp ngón tay chuyển trắng, mu bàn tay nổi gân xanh, nhưng trên mặt hắn vẫn bình tĩnh, hoàn toàn không có gì bất thường.

Người kia nghe thấy giọng hắn như thế đã cảm thấy sợ hãi nhưng vẫn cười khục khặc một cách quái dị:

- Anh cả, anh biết từ xưa đến nay em đã nói là làm, nhớ đấy, thời hạn một tháng, nếu anh không làm được thì cứ để người em trai là em đây tự mình giúp anh.

Y dập máy, cơn giận khi nãy cũng dần tan đi, y uống vang đỏ, biếng nhác nhìn màn hình trước mắt, thấy Dạ Đình Sâm nhếch môi cười, y cũng cười.

Còn chưa biết mèo nào cắn mỉu nào đâu.

Y nói với người ngồi ghế lái trực thăng:

- Đi thôi.

Máy bay trực thăng đổi hướng, khởi động.

Nhìn bóng đêm ngoài cửa kính, bên ngoài là ẩm ướt và lạnh lẽo đặc trưng của đầu mùa hạ.

- Hừ, xem ra lần này sẽ không nhàm chán đâu, ít nhất thì gặp được một người có thể khiến anh cả thay đổi sắc mặt, thú vị đấy.

Khóe môi nhiễm màu đỏ rượu mỗi lúc một cong lên, dáng cười xấu xa như ma quỷ đang chơi một trò chơi tà ác.

Nhạc Yên Nhi đã chờ trong thư phòng rất lâu, người giúp việc nói ông sắp tới nên cô chỉ có thể kiên nhẫn ngồi đợi.

Dù sao về bản chất, cô cũng không phải người trong nhà họ Cố, chỉ là một vị khách mà thôi.

Nhạc Yên Nhi đứng lên, có chút buồn bực, cô nhìn thoáng qua hộp quà trên bàn, tất cả đều là quà của khách tặng ông.

Các loại thuốc bổ được đóng gói đẹp đẽ, bên trên còn để thiệp mừng.

Một tấm thiệp theo động tác của cô mà rơi xuống đất, Nhạc Yên Nhi nhặt lên, tiện tay mở ra xem đây là quà mừng thọ của nhà nào gửi.

Chẳng ngờ lại thấy một cái tên quen thuộc.

Chỗ ký tên có viết: "Lâm Đông Lục, Bạch Nhược Mai kính tặng".

Tay Nhạc Yên Nhi run lên, suýt nữa tấm thiệp lại rơi xuống.

Bọn họ đã tới nhà họ Cố? Nhạc Yên Nhi đột nhiên nhớ tới video kia, video mà Cố Tâm Nguyệt đã dùng để uy hiếp cô.

Năm ấy, ngay lúc tình cảm của cô và Lâm Đông Lục đang mặn nồng, vốn họ đã định chờ Nhạc Yên Nhi quay xong bộ phim đang dang dở thì sẽ đính hôn, vậy mà lại đột nhiên có tin Lâm Đông lục đính hôn với Bạch Nhược Mai, cô tìm anh để hỏi, anh lại hoàn toàn quên mất cô là ai.

Không chấp nhận được sự thật này, trong lúc cùng đường cô tìm tới nhà họ Cố, quỳ khóc cầu xin ở phòng khách, chỉ mong rằng Cố Văn Sinh có thể giúp mình, thế nhưng cô lại bị người nhà họ Cố hạ nhục.

Cố Văn Sinh cảm thấy cô thật đáng xấu hổ, quở mắng bắt cô dừng lại.

Bây giờ nghĩ lại, cô không thấy năm ấy mình sai điều gì, trong tình huống không hề nhận được bất kỳ một lời nhắn nhủ nào, cô níu kéo người mình yêu cũng không có gì thẹn với lương tâm.

Chẳng qua không một ai tin tưởng cô, tất cả mọi người đều cảm thấy cô là kẻ thứ ba, vọng tưởng chen chân vào tình cảm của người khác.

Khi nãy, Cố Tâm Nguyệt dùng video đó để uy hiếp cô, trong lòng Nhạc Yên Nhi rất sợ.

Cô không dám tưởng tượng phản ứng khi Dạ Đình Sâm thấy video đó, nếu như hắn cũng thấy cô thật đáng xấu hổ, không xứng làm vợ hắn, vậy cô phải làm sao? Nếu như lấy lại được vòng cổ thì mọi thứ đều dễ dàng nhưng bây giờ chưa lấy lại được nếu kết thúc giao dịch, cô sẽ không còn cách nào để lấy lại di vật của mẹ, làm sao ăn nói với mẹ được đây? Nhưng giấy không gói được lửa, theo tính cách của Cố Tâm Nguyệt, trong tay cô ta cầm được một nhược điểm lớn như vậy, chắc chắn sẽ dùng không chỉ một lần.

Nghĩ tới đây, Nhạc Yên Nhi cuống lên, cô thở dài, bưng cốc trà đã nguội trên bàn uống hai ngụm, nước trà đắng chát chảy xuống dạ dày nhưng tâm trạng cô vẫn không bình tĩnh lại.

Lúc này, có tiếng bước chân từ ngoài hành lang vọng lại.

Nhạc Yên Nhi như bừng tỉnh, cô vội vàng vỗ khuôn mặt nhỏ, gạt hết tất cả những suy nghĩ kia đi, sau đó soi mình trong kính giá sách, tập mỉm cười mấy lần, chắc chắn đã không còn sơ hở rồi mới bước tới cạnh cửa.

- Ông ạ.

Nhạc Yên Nhi mở cửa, nhìn về ông lão ngồi trên xe lăn, nở nụ cười sáng tươi như nắng.

Nhưng khi nhìn lên một chút, thấy người đang đẩy xe lăn phía sau, nụ cười của cô cứng đờ.
 

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom