• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.ME SANG VIETWRITER.VIP TỪ NGÀY 1/4

Full Hot Đỉnh Cao Phú Quý (9 Viewers)

  • Chap-151

Chương 151





Bạch An Tương mỉm cười, giống như một bông hoa sen thanh nhã.



Ngay cả một cô gái Mục Như Trăn cũng không kiềm được nhìn đến mức ngẩn ngơ, lộ chút ghen tuông, lẩm bẩm nói: “Tóc xanh như dòng nước, nụ cười nhạt như sen, tớ kêu lên oai oái, thảo nào có nhiều người thích cậu như vậy”



“BốpI’ Bạch An Á, vỗ nẾ cai Ìn „ Mục Như



Trăn: “Nói vừa thôi.”



Mục Như Trăn vùi đầu vào trong chăn, tay chân mệt mỏi dang ngang trên giường, giống như một con cá ướp muối hết thuốc chữa: “Tức giận thật!”



Về phần câu nói trước kia của cô ta, Bạch An Tương không trả lời, Mục Như Trăn cũng không hỏi lại nữa. Vì câu trả lời đã rất rõ ràng rồi.



Trình Uyên vì Bạch An Tương, ngay cả tính mạng cũng có thể bỏ được, còn có cái gì mà không thể tha thứ được chứ?



Chẳng biết từ lúc nào, bên tai Mục Như Trăn đã có tiếng hít thở đều đều vang lên, cô ta xoay người nhìn về phía Bạch An Tương đã ngủ say, chớp mắt nhìn, nhẹ nhàng nói: “Rất hâm mộ cậu đấy”



Sau đó cả đêm không chợp mắt.



Ngày hôm sau, Vương Quân dẫn đầu mấy ông chủ lớn, đi đến Tuấn Phong từ rất sớm.



“Thật sự ngại quá, Chủ tịch của chúng tôi thật sự không ở đây” Là Vương Tử Yên đón tiếp bọn họ.



Nghe vậy, mấy người quay sang nhìn nhau, gương mặt Vương Quân sắp nhíu chặt thành mướp đắng: “Trợ lý Vương, Chủ tịch Trình có nói khi nào sẽ quay về không?”



Vương Tử Yên lắc đầu, giọng điệu tẻ nhạt trả lời: “Tôi chỉ là một trợ lý thôi.”



Lời của cô ta có nghĩa, chẳng lẽ Chủ tịch của chúng tôi đi đâu còn phải báo cáo với một trợ lý như tôi sao?



“Vậy phải làm sao đây?” Mấy người Vương Quân lập tức gấp đến giậm chân.



Trước đó khi Trình Uyên đến thăm hỏi bọn họ, bọn họ đóng cửa không gặp, bây giờ vở kịch vui đã đổi ngược vai, cũng khiến cho mấy người bọn họ cảm nhận được tâm trạng của Trình Uyên ngày hôm qua.



“Ôi, đều tại tôi, hôm qua Chủ tịch Trình đến tập đoàn chúng tôi, đúng lúc tôi đi họp ở bên ngoài”



“Tôi cũng vậy, tôi vừa mới lên máy bay xong, thư ký đã gọi điện thoại cho tôi.. “



Trước mặt Vương Tử Yên, bọn họ còn cố gắng diễn kịch cho tròn vai, nhưng đối với lần này, Vương Tử Yên chỉ lộ ra vẻ mặt không liên quan đến mình.



Trong lòng lại không ngừng cười lạnh. Tuyệt vọng sao?



Sốt ruột sao?



Ha hai



Giờ phút này, Trình Uyên lại ngồi trong một căn phòng ở khách sạn Tân Dương cách Tuấn Phong không xa, cùng với Bạch Long và Thời Sách ngồi đối diện một bàn đầy món ăn ngon ăn như hổ đói.



Bạch An Tương nấu cơm thật sự khó mà nuốt nổi, ngày hôm qua Trình Uyên lại không ăn gì cả ngày, cũng rất đói bụng.



Thời Sách nào đã từng được ăn nhiêu món ngon như vậy bao giờ, mặc dù không phải quá đói bụng, cũng ăn như bị quỷ chết đói nhập vào vậy.



Về phần Bạch Long, sức ăn của anh ta vốn dĩ đã khỏe hơn người khác, đương nhiên không cần nói nhiều.



Hai em gái phục vụ đứng bên cạnh hầu hạ bọn họ cũng sợ đến choáng váng, phải biết, một bàn đầy món ăn ngon này đủ cho mười người ăn đấy.



“Bao lâu rồi bọn họ không ăn vậy?” Một người trong đó nhỏ giọng hỏi người còn lại.



Một người khác liếm đôi môi khô khốc, nhỏ giọng đáp lại: “Đừng nói nữa, cẩn thận bị bọn họ nghe thấy, nhìn cách ăn này, giống như vừa được thả từ nhà giam ra vậy,



đừng gây phiền toái ” Vì vậy hai người lại im như thóc.



Ăn xong một bữa cơm, Trình Uyên lau miệng thuận tiện ợra hai tiếng no nê, nói với Bạch Long và Thời Sách: “Hai người ăn trước đi, tôi đi dạo một lát, hơi tức bụng rồi”



Hai người quay lại nhìn anh.



Đi ra khỏi phòng, Trình Uyên không xuống tầng, mà đi thẳng lên tầng cao nhất.



Khách sạn Tân Dương là kiến trúc mang tính biểu tượng của thành phố Tân Dương, cũng chính là tòa nhà cao tầng thứ hai của thành phố Tân Dương.



Ăn no uống đủ, đứng hóng gió trên sân thượng tòa nhà, nhìn ngắm phong cảnh đẹp đẽ, Trình Uyên nghĩ.



Nhưng mà vừa mới đi lên tâng đã nhìn thấy một cô gái còn trẻ tuổi đang quay lưng về phía anh, đứng sát mép sân thượng.



Lúc đó Trình Uyên sửng sốt.



Mẹ nó, không phải chứ! Cô ta định nhảy lầu sao?



“Này, em gái, cô đừng xúc động!” Trình Uyên kêu lên với cô gái.



Thực tế, việc linh tinh bận rộn, Trình Uyên cũng không có ý định quan tâm đến những chuyện không liên quan gì



đến mình, nhưng hết lần này đến lân khác lại khiến anh gặp phải, bạn nói nói xem nếu không quan tâm, nhìn người ta nhảy xuống, trong lòng cũng không yên được.



Trình Uyên đột nhiên kêu lên, dọa cho cô gái cũng hoảng sợ, thân thể hơi run rẩy, suýt nữa trượt chân ngã luôn xuống, trái tim nhỏ “thình thịch” như sắp nhảy ra ngoài.










Cô gái đột nhiên quay đầu lại, định nổi giận quát Trình Uyên: “Xúc động em gái anh đấy, ai nói là tôi định nhảy.. ”



Nhưng mà khi cô ta nhìn thấy Trình Uyên nhìn thấy, kêu được một nửa đã im bặt.



Cô gái này không phải ai khác, chính là Thẩm Trác.



Chẳng qua sân thượng gió to, Thẩm Trác cố tình quấn khăn lụa trên đầu, còn đeo kính râm, cho nên Trình Uyên hoàn toàn không nhận ra cô ta.



Đôi mắt nấp sau kính râm của Thẩm Trác chớp chớp, sau đó giả vờ bộ dạng rất đau lòng thở dài: “Anh trai à đừng khuyên tôi nữa, tôi không muốn sống nữa”



Trình Uyên chậm rãi đến gần cô ta, phát hiện cô ta cũng không có phản ứng quá kích động, vì vậy cả gan đi đến bên cạnh cô ta, cẩn thận hỏi: “Tại sao lại không muốn sống nữa? Em gái, tôi phải giúp cô nghĩ thoáng chút, cô có lời gì muốn tâm sự với anh đây không”



Thẩm Trác “thút thít” ấm ức nói: “Người tôi thích không thích tôi.”



“Ấy…” Trình Uyên không còn gì để nói, hỏi: “Chỉ vậy thôi hả?” Thẩm Trác gật đầu.



“Cô nhảy lầu vì một người không thích cô, cô không cảm thấy rất không đáng sao?” Trình Uyên hỏi cô ta.



Thẩm Trác nói: “Logic này của anh không đúng” “Không đúng chô nào?”



“Anh ta không thích tôi, tôi nhảy lầu không đáng, nhưng nếu anh ta thích tôi, tôi nhảy lầu cũng đáng mà?”



“Hả?” Trình Uyên hơi bối rối.



Thẩm Trác “khổ sở” nói: “Thật ra tôi cũng không chắc anh ta có thích tôi hay không”



“Ấy… Cô còn chưa tỏ tình sao?” Trình Uyên há hốc miệng, càng không thể hiểu nổi cô gái này.



Thẩm Trác gật đầu.



Trình Uyên lập tức vừa bực mình vừa buồn cười: “Cô đi



tỏ tình đi, nếu anh ta từ chối cô, cô lại đau lòng tiếp cũng được, nhưng ngộ nhỡ anh ta cũng thích cô thì sao?”



“Cô ngay cả can đảm đi theo đuổi hạnh phúc cũng không có, có tư cách gì mà nhảy lầu?”



“Nói cách khác, ngay cả can đảm nhảy lầu cô cũng có, chẳng lẽ còn không có can đảm đi tỏ tình sao? Theo đuổi hạnh phúc của mình?”



Thẩm Trác đột nhiên cảm thấy Trình Uyên nói rất có lý, nhưng mà… Cô ta rất uể oải giang tay, nói: “Nhưng mà, gia đình của anh ta khá là đặc biệt”



Khá đặc biệt sao?



Trình Uyên mỉm cười.



“Cô gái, tôi nói chuyện của tôi cho cô nghe nhé” Anh nói. “Ừ!” Thẩm Trác lập tức hăng hái, nặng nề gật đầu.



Trình Uyên tựa vào lan can sân thượng, châm điếu thuốc.



“Trước đây tôi chỉ là một kẻ nghèo hèn từ nông thôn đến thành phố, sau đó ở rể trong một dòng họ cũng coi như rất lớn, nhưng ai ngờ, gia đình mà tôi ở rể lại không được bất kỳ ai trong dòng họ chào đón cả”



“Vợ tôi và tôi giao hẹn với nhau, tôi không được chạm vào cô ấy, nếu không cô ấy thà chết còn hơn”



“Tôi đồng ý ba năm sau sẽ ly hôn với cô ấy”



“Khi đó tôi đã cảm thấy, dù sao cô ấy và tôi cũng chẳng có gì, sau ba năm cũng sẽ không xuất hiện trong cuộc sống của nhau nữa, cho nên, cô ấy bị người trong dòng họ coi thường, bị người chế giêu sỉ nhục, tôi đều coi như không thấy”



“Nhưng mà thật sự có thể coi như không thấy được sao?”



“Không thểi”



“Vì tôi ở rể, mới khiến cô ấy phải chịu nhiều thiệt thòi, gần như ngày nào cũng bị người ta cười nhạo”



“Tuy rằng tôi biết giữa chúng tôi không có gì, nhưng bên ngoài, cô ấy vẫn là vợ tôi. Đôi khi không nhìn được nữa, tôi che chở cô ấy sau lưng mình, thay cô ấy chịu những sỉ nhục kia”



“Lần đầu tiên lần thứ hai lần thứ ba thứ tư… Thời gian lâu dài, tôi đã quen với sự tồn tại của cô ấy, cô ấy cũng đã quen với sự tồn tại của tôi”



“Tôi cảm thấy tôi chăm chỉ làm cô ấy cảm thấy ấm áp rồi, đương nhiên cảm thấy ấm áp còn có cả người mẹ vợ



nói năng chua ngoa nhưng dễ mềm lòng của tôi, tôi có thể cảm nhận được”



Nói xong, Trình Uyên cười cười: “Cho nên cô gái, gia đình tôi đủ đặc biệt không?”



Thẩm Trác đồng ý gật đầu.



Trình Uyên nói: “Nhưng tôi chăm chỉ, tôi dùng kiên trì đổi lấy hạnh phúc hôm nay”



“Ừ, tôi hiểu ý anh rồi” Thẩm Trác nói.



Cô ta quả thật hiểu, cô ta cũng biết mình nên làm thế nào rồi.



Hạnh phúc của mình phải do chính mình theo đuổi, mặc dù có bị từ chối, cũng phải kiên trì không ngừng.



Cho nên, hạnh phúc của cô ta, là Trình Uyên!
 

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom