• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.ME SANG VIETWRITER.VIP TỪ NGÀY 1/4

Full Hot Cường đại chiến y Full dịch (2 Viewers)

  • Chap-474

Chương 474: Giang Quốc Đạt chạy tới




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Ngay khoảnh khắc Giang Thời mở miệng, Giang Cung Tuấn đã biết đây chính là ông nội của anh.



Đây là ông nội từ nhỏ đã thương yêu anh.



Anh quỳ rạp trên mặt đất nhìn về phía vực sâu vạn trượng trước mặt, khóc tới tê tâm liệt phế.



Từng hình ảnh khi còn bé hiện lên trong đầu anh.



Anh còn nhớ rõ khi bé anh thường ngồi trên đầu gối ông nội, ông nội dạy anh biết cổ văn, dạy anh một số kiến thức căn bản về Trung y.



Mười năm trước trong hỏa hoạn nhà họ Giang, anh bất lực.



Anh nghe người nhà họ Giang gào rống, kêu thảm thiết đau đớn, nhưng anh không có biện pháp nào.



Cuối cùng vẫn là Đường Sở Vi vọt tới cứu anh ra.



Mười năm sau, anh vẫn không có biện pháp nào, tận mắt nhìn thấy ông nội rơi xuống vực sâu vạn trượng.



“Đáng giận.”



Giang Cung Tuấn đứng lên, trên mặt nổi đầy gân xanh, ánh mắt nhìn chòng chọc vào người mặc hắc bào trên tảng đá đối diện.



Giang Vô Song lo lắng Giang Cung Tuấn không khống chế được, đúng lúc lôi kéo anh khuyên: “Anh Giang, đừng hành động thiếu suy nghĩ, Sở Vi còn đang bị treo.”



“Giang Cung Tuấn, tôi nói lại lần nữa, giao bí mật về Hoa Nguyệt Sơn Cư Đồ cho tôi, nếu không Đường Sở Vi sẽ ngã từ nơi này xuống, té tới xương cốt không còn.” Người mặc hắc đen mở miệng lần nữa.



“Giọng điệu thật lớn.”



Vào thời khắc này, một giọng nói vang vọng.



Giang Cung Tuấn xoay người nhìn tới.



Một lão già hiện thân: “Ông nội.”



Trên mặt Giang Vô Song hiện lên vẻ vui mừng kêu lên: “Cuối cùng ông cũng đến”



Người nọ là Giang Quốc Đạt.



Lúc Giang Vô Song chưa lên máy bay đã nói chuyện này cho Giang Quốc Đạt.



Giang Quốc Đạt cũng lo lắng bọn họ gặp chuyện không may, cho nên tới đây.



Người mặc hắc bào thấy Giang Quốc Đạt tới, tiện tay bắn ra, đầu ngón tay huyễn hóa ra một luồng kình lực trực tiếp đánh đứt sợi dây treo Đường Sở Vị, sau đó nhanh chóng chạy trốn.



Thân thể Đường Sở Vi như diều đứt dây nhanh chóng sà xuống.



Thấy tình cảnh như vậy, Giang Cung Tuấn trợn tròn mắt, há to miệng, nhưng cuối cùng lại không kêu ra được.



Mà Giang Quốc Đạt lại chợt lóe lên, thân thể nhanh chóng bay đi, nhanh chóng sa xuống kéo.



lấy Đường Sở Vi đang rơi, sau đó bay tới bên bờ vực. Ông ta mượn lực từ tường đá bay trở về, đứng ổn định trên mặt đất.



Giang Cung Tuấn kịp phản ứng, đúng lúc kêu to: “Sở Vi”



Giang Quốc Đạt ném Đường Sở Vi cho Giang Cung Tuấn.



Giang Cung Tuấn nhận lấy, ôm chặt cô.



“Đợi ở đây, chớ lộn xộn.”



Giang Cung Tuấn dặn dò một câu sau đó thân thể chợt lóe lên, nhảy hơn 10m xuất hiện ở bờ bên kia vách núi, nhanh chóng đuổi theo người mặc hắc bào.



Giang Cung Tuấn ôm lấy Đường Sở Vi, để cô xuống đất, bắt mạch cho cô.



Mạch đập của Đường Sở Vi rất yếu ớt nhưng không có nguy hiểm tánh mạng, lúc này anh mới thở ra một hơi.



“Sở Vi” Khích lệ nhóm bằng cách đọc tại trang trên hình nhé!”




474-1-2.jpg

474-2-1.jpg




Đường Sở Vi nói: “Ông nội nói hiện tại bên người anh có quá nhiều kẻ địch, bọn họ theo anh không an toàn, còn khiến anh phân tâm. Vì vậy ông nội mới dẫn bọn họ đi, tạm thời bảo vệ bọn họ”



Giang Cung Tuấn hỏi lần nữa: “Vì sao em và ông nội lại xuất hiện ở nơi này?”



Đường Sở Vi trả lời: “Bởi vì ông nội nói muốn tu luyện Hoa Nguyệt Sơn Cư Đồ, cần chân khí chí dương chí cương, vì vậy ông nội dẫn em tới đây tìm kiếm. Thế nhưng không ngờ ông nội lại bị đánh lén, chúng em bị bắt.”



“Cái gì?”



Giang Vô Song kinh hô, nói: “Giang… Giang Thời biết bí mật của Hoa Nguyệt Sơn Cư Đồ?”



Lúc này Giang Quốc Đạt đã đi rồi lại quay trở Đường Sở Vi tự giác ngậm miệng lại, không nhiều lời.



Giang Vô Song nhìn Giang Quốc Đạt vừa trở về, hỏi: “Ông nội, thế nào?”



Giang Quốc Đạt lắc đầu nói: “Không đuổi kịp, thực lực của người này rất mạnh, hai người ở đây chờ, ông xuống đáy vực xem sao”



Lúc Giang Quốc Đạt tới, từ phía xa ông ta đã thấy Giang Thời rớt xuống chỉ là ông ta không kịp ra tay.



Ông ta không tin Giang Thời, ông ta phải đích thân xuống dưới xem một chút mới có thể xác định.



Nói xong ông ta đi tới bên bờ vực, liếc mắt nhìn xuống dưới, sau đó cả người ông ta như con thắn lần nhanh chóng bò về phía đáy vực.



Giang Cung Tuấn nhìn Đường Sở Vi.



Đường Sở Vi tiếp tục nói: “Ông nội đã sớm phá giải bí mật của Hoa Nguyệt Sơn Cư Đồ, ông ấy tới nơi này là để tìm kiếm Hỏa Bồ Đề, là vì giúp anh. Hơn nữa trong khoảng thời gian vừa rồi ông nội vấn luôn âm thầm giúp anh.”



Lúc này Giang Vô Song lâm vào mê man.



Hiện tại cô ta cũng không cách nào phân biệt được rốt cuộc Giang Thời là hạng người gì.



Dựa theo dự đoán phía trước, là Giang Thời đang cố tình làm loạn cục diện.



Nhưng dựa vào tình huống hiện tại, Giang Thời chỉ đang âm thầm bảo vệ Giang Cung Tuấn, hơn nữa ngoại trừ bảo vệ Giang Cung Tuấn, ra tay giúp Giang Cung Tuấn ra, đúng là ông ta chưa từng làm bất kỳ chuyện gì.



Giang Cung Tuấn vặn hỏi: “Hiện tại Hứa Linh và Đình Thi đang ở đâu?”



Đường Sở Vi hơi do dự một chút mới lên tiếng: “Em… em không biết, ông nội không nói cho em, ông nội chỉ nói bọn họ đang ở một nơi rất an toàn”



Thật ra cô biết.



Đúng là hiện tại Hứa Linh và Y Đình Thi rất an toàn.



Cô không muốn hai người này trở về nhanh như vậy, không muốn hai người này lại gần Giang Cung Tuấn hơn, cũng không muốn Giang Cung Tuấn đi tìm bọn họ.



Phù!



Giang Cung Tuấn hít sâu một hơi.



Anh không nghĩ tới chuyện lại là như vầy.



Không nghĩ tới người đang âm thầm giúp anh lại là ông nội vốn nên chết từ mười năm trước.



Chỉ là anh còn rất nhiều lời chưa nói với Giang Thời, ông ấy đã rơi xuống vực.



Chân tướng nhà họ Giang nội đấu ba mươi năm trước, sợ rằng anh vĩnh viễn cũng không thể biết được.



“Em còn biết gì nữa?” Giang Cung Tuấn nhìn Đường Sở Vị, thấy cô như không bị nhiệt độ ở đây ảnh hưởng, không khỏi nhíu mày: “Nhiệt độ nơi này cao như vậy, ngay cả anh cũng cảm thấy nóng bức, vậy mà em có thể mặt không đỏ hơi thở không gấp?”



Đường Sở Vi giải thích: “Là vì khi ông nội đang tìm kiếm Hỏa Bồ Đề đã gặp một đầu hỏa xà trăm năm. Ông nội giết nó, lấy được túi mật rắn cho em ăn vào, còn giúp em luyện hóa, nhờ vậy em mới có thể có được chân khí hùng hậu. Hiện tại cảnh giới của em đã tương đương với Tam Cảnh.”



“Tam Cảnh?”



Giang Cung Tuấn và Giang Vô Song đồng thời kinh hô lên.



Này… chuyện này cũng quá kinh khủng đi?



Chỉ mới mấy ngày, cô từ một người thường không có bất kỳ trụ cột võ học gì đã trở thành một cường giả Tam Cảnh.



Giang Vô Song nhẹ giọng thì thào: “Giang Thời cũng quá kinh khủng, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi đã có thể khiến một người bình thường bước vào Tam Cảnh.”



Mà Giang Cung Tuấn lại triệt để mê man.



Rốt cục ông nội của anh là hạng người gì?



Nếu còn sống, vì sao mười năm nay ông ấy không lộ diện, cũng không tới gặp anh, còn âm thầm làm ra một Vương Thiên điện?



Trận nội đấu trước nhà họ Giang ba mươi năm là ai đúng ai sai?
 

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom